Mẹ, con đã về.......
Sao bao năm xa nhà, con như cánh chim cô đơn mỏi cánh lại quay về bên mẹ. Mái tóc mẹ giờ đã bạc hơn, những sợi bạc của sương gió và nhọc nhằn.
Ngày con đi xa quê để vào trường Cao Đẳng sư phạm học, mẹ đã ôm con, khóc đến nghẹn ngào, con cảm nhận rất rõ nỗi lo và khổ đau trong dòng nước mắt mẹ chảy ước dài vai áo con. Mẹ xô con ra khi xe đò vừa đến, mẹ chỉ kịp nhét vội vào tay con một mớ tiền lẻ mà mẹ dành dụm được gần hơn nửa cuộc đời của mẹ. Mẹ quay lưng đi giấu vội tiếng thét xé lòng, mẹ không dám nhìn con vì mẹ sợ lòng mình sẽ tan nát mất khi nhìn con bước đi xa vòng tay của mẹ. Con bước chân đi, lòng nặng nề. Con nghe đăng đắng nơi đầu lưỡi, cầm những tờ giấy bạc lên tay, con cảm nhận được vị mặn của mồ hôi, nước mắt hòa lẫn với tấm lòng của người mẹ quê nghèo. Cay xè mắt con, mẹ ơi! Hành lí con mang theo trong tim là tình yêu thương, bóng hình của mẹ, lời ru và tay yêu thương, ấm áp của mẹ.
Câu nói hôm nào của mẹ đã cho con niềm tin để vững bước trên mọi nẻo đường “Dù con có đi đâu, đến tận nơi chân trời hay gốc biển thì vẫn hãy vững lòng tin rằng, mẹ vẫn luôn dõi theo bước chân con từng giờ, từng phút, từng giây…” Ba năm con đi học là ba năm mẹ cũng xa nhà. Cha gửi thư lên cho con, nét chữ của nỗi xót xa, ngậm ngùi, cha nói: “Mẹ đi ở mướn cho nhà người ta để kiếm tiền gửi lên cho con mỗi tháng. Mẹ không dám ăn sáng, lấy tiền bỏ vào ống heo mỗi ngày cho con. Mẹ làm việc suốt ngày mệt mỏi nhưng không dám than, chủ nhà khó khăn chửi mắn mẹ cũng cố cắn răng chịu đựng, lần nào gọi điện thoại cho con mẹ cũng gắng gượng cười, chỉ đến khi chịu đựng không nỗi nữa mẹ mới gọi điện khóc với cha…” Buông lá thư xuống con nghe tim mình tan nát, có tình yêu nào cao quý và thiêng liêng như tình mẹ đã yêu con, hi sinh cho con…Sáng nay, con tình cờ nghe được bài hát: Mẹ! con đã về. Mở đầu bài hát là nỗi nhớ quay quắt, muốn đưa con quay về bên mẹ “sáng sớm trở về quê hương, về trong câu hát âm vang đất trời ru hời ru, cho ta ngọt bùi, ấm áp ân tình xa xôi”.Con muốn trở lại nơi xưa, trở về nơi coni sinh ra từ đây, tìm lại bàn tay xanh xao, hao gầy của mẹ, bàn tay đong đưa con trên chiếc võng, con muốn tìm lại ru của mẹ ru con trong giấc ngủ ngon của tuổi thơ quê nghèo. Con muốn tìm lại nơi ký ức tuổi thơ con, dù chỉ là một con kênh, một bờ ao xanh, hàng tre lưu luyến… nhưng tất cả với con là cả một vùng trời bình yên và hạnh phúc.
Mẹ vẫn ngồi đó, trên chiếc chõng tre, không giấu nữa những giọt nước mắt nhớ mong, chờ đợi, trên đôi mắt mẹ hằn lên dấu vết của thời gian, vẫn như ngày xưa mẹ hiền ngồi đan chiếc áo mùa đông bên mái tranh co ro ngày đêm…Con đã kịp quay về khi nỗi nhớ vừa thắm ước hai vạt áo con, con ôm trầm lấy mẹ, nghe giọt nước mắt cất lên một tiếng sau cùng. Mẹ! con đã về. Con hét lên niềm hạnh phúc, con đã được về bên mẹ thật rồi, con không còn sợ phải sống những tháng ngày xa xôi, mong nhớ mẹ nữa. Nhìn con, hai dòng nước mắt mẹ tuôn rơi, mẹ ôm con chặt hơn. Con biết, mẹ sợ con sẽ lại đi xa vòng tay mẹ nữa. …Thoáng lao xao trong gió, con nghe có tiếng ru của mẹ, lòng con muốn say thêm giấc ngủ nồng. Mẹ ơi! Con sẽ không bao giờ rời xa mẹ nữa…!
Theo (PN.Net)
Tags:
Top
Comments[ 0 ]